Bao Dung, Tha Thứ và Biết Ơn

Ai cũng từng có những sai lầm…

Hồi học phổ thông, có lần tôi ăn cắp 1 chiếc đồng hồ của bạn cùng lớp vì rất thích. Khi phát hiện bị mất, bạn ấy tìm đến thầy giáo chủ nhiệm để trình báo. Thầy yêu cầu chúng tôi đứng yên để thầy soát túi. Tôi hoảng sợ vì hành động của mình sẽ bị phơi bày. Trong lúc lo lắng, thầy yêu cầu chúng tôi nhắm mắt đứng quay mặt vào tường rồi thầy soát túi từng người. Khi đến túi của tôi thầy rút chiếc đồng hồ ra và vẫn tiếp tục soát đến học sinh cuối cùng.

Xong xuôi, thầy bảo chúng tôi mở mắt và trở về ghế của mình. Tôi hồi hộp chờ thầy sẽ vạch trần tội lỗi của tôi trước cả lớp. Nhưng thầy chỉ đưa chiếc đồng hồ cho lớp xem rồi đưa nó lại cho chủ nhân.Thầy không đề cập đến tên của người đã đánh cắp chiếc đồng hồ mà chỉ nói: đây là lần cuối chuyện này xảy ra vì đến lần sau thầy sẽ phải làm khác. Sau đó thầy cũng không nói gì với tôi và không bao giờ đề cập đến câu chuyện với bất cứ ai nữa.

Trong suốt cuộc đời đi học của tôi, không ai biết việc tôi đã ăn cắp đồng hồ, trừ thầy. Tôi nghĩ rằng ngày hôm ấy thầy đã cứu nhân phẩm của mình. Sau đó tôi không bao giờ bị cám dỗ nữa và tất cả những gì tôi có bây giờ đều nhờ ơn thầy.

bao-dung-tha-thu-va-biet-on

Hôm nay, gặp lại thầy tình cờ ở quán cà phê gần trường, tôi chạy tới tới trò chuyện, nhưng thầy không còn nhớ tôi. Tôi gợi lại câu chuyện cũ, cái thời dại dột của tuổi trẻ trâu, mà thầy là người đã bao dung, vị tha, cho tôi một bài học quý mà tới tận giờ tôi vẫn biết ơn.

Tôi hỏi thầy: "Em có một thắc mắc là tại sao thời điểm đó thầy không nhắc gì tới việc em ăn trộm chiếc đồng hồ của cái V?”

Thầy nói: "Thầy không thể nhớ ai đã lấy trộm chiếc đồng hồ ngày hôm đó, bởi vì thầy cũng nhắm mắt khi soát túi của tất cả các bạn. Thầy không muốn biết ai phạm lỗi cả, vì một khi đã biết thì não sẽ nhớ hoài, dù có bỏ qua thì cũng ít nhiều để ý đứa bị lỗi theo hướng tiêu cực".

Không biết bạn có cảm thấy giống tôi không, quả thực, tôi muốn thể hiện sự mến mộ với người thầy trong câu chuyện. Bởi trong cuộc sống, ai rồi cũng sẽ phạm phải những lỗi lầm.Có người sẽ đối xử với người mắc lỗi bằng thái độ cứng rắn, kiên quyết.

Có người sẽ đối xử với người mắc lỗi bằng sự bao bao dung, vị tha.Và ai cũng có lý do để giải thích cho cách đối xử của mình. Nhưng bởi trong cuộc sống, ai rồi cũng sẽ phạm phải những sai lầm, nếu có thể, hãy bao dung các bạn nhé! Sự tha thứ và bao dung luôn được xem là những cách giúp con người ta trân quý cuộc sống hiện tại, dạy con người ta biết ơn và cảm thấy được yêu thương nhiều hơn. Có thể sẽ không dễ dàng, nhưng hãy cố gắng rộng lượng hơn, bao dung hơn, vị tha hơn các bạn nhé!Hãy cứ bao dung, hãy cứ tha thứ, và hãy tiếp tục biết ơn!

Nguồn: Sưu tầm

Đối tác chiến lược
Website Https://sugiabinhan.com Phiên bản 2.0 đang trong quá trình trải nghiệm.