Bố đi bước nữa đây!

Mẹ bệnh nặng rồi mất.

Hôm đưa tang, Bố không khóc, chỉ lặng lẽ quỳ xuống hôn nhẹ lên quan tài Mẹ thầm thì:

“Mình cứ yên tâm an nghỉ, các con để anh lo.” Mẹ ra đi để lại cho Bố 3 đứa con, chị cả 12 tuổi, em thứ 8 tuổi và thằng út mới có 3 tuổi đầu.

Vậy mà Bố lo được. Đi làm về, Bố lo nấu ăn, giặt quần áo và dọn dẹp nhà cửa trong lúc các con làm bài. Cuối tuần, Bố đi chợ và làm sẵn vài món ăn để vào tủ lạnh. Bố không còn thời giờ để uống cà phê với bạn bè của Bố nữa.

Có người hỏi Bố bao giờ đi thêm bước nữa, Bố chỉ cười: "Đợi các con nó xong đại học đã."

bo-di-buoc-nua-day

Rồi lần lượt chị cả và em thứ học xong cử nhân, có chồng ra ở riêng. Cuộc sống của ba chị em cứ thế xoay quanh công việc, chồng con, làm lụng, kiếm tiền, ít khi thấy ba chị em nó về quê thăm Bố. Hàng xóm thấy vậy cũng hay qua thăm hỏi, chăm sóc Bố thay cho mấy chị em nhưng tuyệt nhiên Bố không cần …

Cho đến khi thằng út tốt nghiệp đại học, Bố gọi mấy đứa về làm mâm cơm cúng Mẹ. Lúc này mới thấy Bố khóc, nước mắt giàn giụa rồi ôm ngực ho rũ rượi …Giờ thì đã muộn rồi, thời gian của Bố chẳng còn được bao lâu nữa.
Bệnh viện bó tay!

Lần này Bố gọi mấy đứa về cũng là vì Bố biết, có lẽ đây là lần cuối được gặp các con.

Trăm công nghìn việc ngoài kia, chúng con tạm thời gác lại vì Bố. Nhưng cũng đâu còn nghĩa lí gì nữa, vì thời gian qua, chúng con đã vô tâm quá rồi.

Bố lặng lẽ vẫy các con đến gần, thì thào: "Bố sắp đi thêm bước nữa đây, Bố đi về với Mẹ!"

Có thể nói lời xin lỗi, thì đã quá muộn rồi, Bố ơi!

bo-di-buoc-nua-day

Câu chuyện vừa rồi có khiến bạn lặng yên suy nghĩ? Dành thời gian cho những người thân yêu bên cạnh mình chưa bao giờ là đủ…

Nhưng cuộc sống này đâu nào dễ dàng. Nó khiến chúng ta cứ mải mê với công việc, với guồng quay, với những thứ nhỏ nhặt khác, để đến khi ta giật mình quay lại, mới nhận ra những người thân yêu của không còn bên cạnh được bao lâu nữa rồi… Sự đánh đổi đó, phải chăng là quá đắt đỏ!

Dù bạn là ai, dù bạn tài giỏi đến đâu, bạn đối xử tốt với xã hội này như thế nào, thì nơi duy nhất mở cửa đón bạn về cũng chỉ có gia đình mà thôi. Đừng để tới khi cuộc sống khắt khe bắt bạn phải đánh đổi những thứ quý giá với mình thì bạn mới nhận ra nó quan trọng đến nhường nào…

------------------------------------------------------------------------

Hãy nhớ kĩ:
Cuộc sống luôn cần những lần đánh đổi nhưng hãy dành sự ưu tiên lớn lao nhất cho gia đình thân yêu. Để thấm nhuần được bài học này thật chẳng dễ dàng.

Bạn sẽ phải trải qua những điều không tưởng trong cuộc sống, và bạn sẽ muốn có người đồng hành cùng mình để san sẻ, để bảo vệ, để yêu thương…

Và tôi đã chọn bảo hiểm nhân thọ cho tôi và gia đình mình, để tôi có thể dành dụm những yêu thương, trao gửi cho gia đình, người thân, để họ được bảo vệ, che chở bất cứ lúc nào, kể cả khi tôi không còn đó. Như vậy tôi sẽ chẳng hối tiếc gì nữa khi quay đầu nhìn lại…Bạn có suy nghĩ giống tôi không?

Nguồn: Sưu Tầm

Đối tác chiến lược
Website Https://sugiabinhan.com Phiên bản 2.0 đang trong quá trình trải nghiệm.